Chiều qua phố, em quay đầunhìn lại con đường xanh mướt hàng cây thẳng tấp. Tàáo trắng đã không còn trinh nguyên mà lấm lem bụi đời giông bão, vành mi thắm đã thôi cong vút những ước mơ trinh nguyên chớm nở. Em quay đầu đi qua những niềm đau mà thứ có thể chia sẻ cùng em chỉ là giọt nước mắt.Con gái hay vu vơ buồn đau, con gái hay nhạy cảm nên con gái cũng hay buồn vui thất thường như mưa nắng.
Chiều qua phố, em gói gém chút dư âm con gái, chút duyên ngầm cho khối kẻ đắm say vào trong hồn gió. Em thả trôi miên man kí ức dư thừa, được mất. Em thả vào lòng gió những đớn đau, cào xé tâm tư tà áo trắng muốt. Em thả trôi để chợt vỡ òa hòa quyện vào không gian gió những nỗi niềm chi rất lạ. Em mặc ta đứng trầm ngâm bên ven đường ngắm nhìn sự day dứt trong em. Em mặc ta đang ngẩn ngơ thì thầm cùng gió lời thương nhớ. Em mặc dòng thời gian trôi đi tuổi xuân con gái, để vướng lại trong em nét mặn mà phụ nữ. Em mặc tất cả, để vẹn nguyên trong ta là hình ảnh người con gái xinh tươi rất Việt Nam.
Chiều qua phố, chiếc xe đạp quay vòng cho thời gian lăn bánh, nhè nhẹ trôi đi những nồng nàn thơ dại. Ta đã thôi không còn lang thang đi trong những cơn mưa mùa Hạ, dai dẳng nhưng đơn côi. Ta đã thôi nhâm nhi tách trà vào mỗi sáng mà thay vào đó là ly cà phê nóng hổi không đường. Ta đã thôi làm thơ ca tụng một người con gái. Ta đã mặc những cảm xúc tuột rơi để cuốn vào vòng quay cơm, áo, gạo, tiền. Ta được gì sau tất cả? Có chăng chỉ là nỗi niềm daydứt... Thương quá con gái ơi!
Chiều qua phố, màu nắng nhạt đang dần phai tuổi hoa niên vụng dại. Thời gian đang dần phai... Ta đứng tần ngần bên ven đường, xin gánh lấy thay em những dư âm buồn tủi, trả lại cho em nụ cười trinh nguyên rất congái, dù không cần biết mái tóc của em là màu xanh hay phai tàn theo năm tháng...
Chiều qua phố, em gói gém chút dư âm con gái, chút duyên ngầm cho khối kẻ đắm say vào trong hồn gió. Em thả trôi miên man kí ức dư thừa, được mất. Em thả vào lòng gió những đớn đau, cào xé tâm tư tà áo trắng muốt. Em thả trôi để chợt vỡ òa hòa quyện vào không gian gió những nỗi niềm chi rất lạ. Em mặc ta đứng trầm ngâm bên ven đường ngắm nhìn sự day dứt trong em. Em mặc ta đang ngẩn ngơ thì thầm cùng gió lời thương nhớ. Em mặc dòng thời gian trôi đi tuổi xuân con gái, để vướng lại trong em nét mặn mà phụ nữ. Em mặc tất cả, để vẹn nguyên trong ta là hình ảnh người con gái xinh tươi rất Việt Nam.
Chiều qua phố, chiếc xe đạp quay vòng cho thời gian lăn bánh, nhè nhẹ trôi đi những nồng nàn thơ dại. Ta đã thôi không còn lang thang đi trong những cơn mưa mùa Hạ, dai dẳng nhưng đơn côi. Ta đã thôi nhâm nhi tách trà vào mỗi sáng mà thay vào đó là ly cà phê nóng hổi không đường. Ta đã thôi làm thơ ca tụng một người con gái. Ta đã mặc những cảm xúc tuột rơi để cuốn vào vòng quay cơm, áo, gạo, tiền. Ta được gì sau tất cả? Có chăng chỉ là nỗi niềm daydứt... Thương quá con gái ơi!
Chiều qua phố, màu nắng nhạt đang dần phai tuổi hoa niên vụng dại. Thời gian đang dần phai... Ta đứng tần ngần bên ven đường, xin gánh lấy thay em những dư âm buồn tủi, trả lại cho em nụ cười trinh nguyên rất congái, dù không cần biết mái tóc của em là màu xanh hay phai tàn theo năm tháng...
• Quảng Cáo
• Tìm Kiếm

